Trường THPT Bắc Đông Quan-Thái Bình

Chào mừng bạn đến với forum trường THPT Bắc Đông Quan,Chúc bạn vui vẻ và đạt nhiều niềm vui trong cuộc sống!!!!!!

Chào mừng bạn ghé thăm diễn đàn


    Hình tượng Lorca và cây đàn trong: Đàn ghi ta của Lorca

    Share

    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 11
    Points : 33
    Reputation : 0
    Join date : 29/09/2009
    Age : 23
    Đến từ : Núi Bồng Lai

    Hình tượng Lorca và cây đàn trong: Đàn ghi ta của Lorca

    Bài gửi by Admin on Fri Dec 25, 2009 11:04 am

    Thanh Thảo sinh năm 1946, quê ở Mộ Đức, Quảng
    Ngãi. Sau khi tốt nghiệp khoa Ngữ văn, trường đại học Tổng Hợp Hà Nội,
    ông vào công tác ở chiến trường chống Mỹ ác liệt. Thanh Thảo được công
    chúng yêu văn học biết đến qua các tác phẩm mang diện mạo độc đáo về
    chiến tranh và thời kì hậu chiến như: "Những người đi tới biển" (1977),
    "Dấu chân qua trảng cỏ" (1958), "Khối vuông ru-bích" (1985), "Từ 1 đến
    100" (1988)
    ... Thanh Thảo là nhà thơ
    đi tiên phong trong nỗ lực đổi mới thơ Việt. Ông luôn có ý thức tìm
    tòi, cách tân cho nền thơ Việt đương đại. Bài thơ :"Đàn ghi-ta của
    Lorca" được ông viết ở trại sáng tác Quân khu 5- Đà Nẵng năm 1979, được
    công chúng biết đến lần đầu vào 1985 khi tập thơ "Khối vuông ru-bích"
    ra đời. Đây là bài thơ tiêu biểu cho kiểu tư duy Thanh Thảo. Bài thơ đã
    tái hiện được vẻ đẹp hình tượng Garcia Lorca, nhà thơ vĩ đại nhất Tây
    Ban Nha thế kỉ 20. Federico Garcia Lorca sinh ngày 5/6/1898ở tỉnh
    Granada, miền Nam Tây Ban Nha. Không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng, ông
    còn có tài năng về âm nhạc và hội hoạ. Là con chim hoạ mi xứ Espagna,
    ông sáng tác rất nhiều khúc ngẫu hứng cho ghi-ta. Như một nghệ sĩ du ca
    lãng tử, Lorca đi lang thang cất lên tiếng hát ca ngợi tự do và cái đẹp
    cùng cây đàn duyên dáng này. Lorca không chỉ vĩ đại với đất nước TBN,
    ông còn là nhà thơ vĩ đại đối với toàn thế giới. Người TBN gọi ông là
    con chim hoạ mi TBN, còn người Mỹ thì coi Lorca như nhà thơ vĩ đại của
    chính nước Mỹ. Chính những câu thơ mạnh mẽ ,hùng hồn thấm đậm tư tưởng
    lớn lao , phi thường của Lorca đã khiến cho bọn thể chế độc tài Franco
    lo sợ. Ngày 19/8/1936, chúng điệu Lorca ra bãi bắn để phi tang 1 con
    người với những tư tưởng tiến bộ. Là nạn nhân đầu tiên của chủ nghĩa
    phát xít, thi thể Lorca được tìm thấy trong đống xác 1500 người trên 1
    miệng sâu gần Granada, nơi khởi đầu và cũng là nơi kết thúc sự sống của
    một con người kiệt xuất, một nhà
    thơ vĩ đại.

    Bài
    thơ "DGTCLC" thể hiện chân dung đẹp đẽ của nghệ sĩ Lorca trong sự
    ngưỡng mộ, lòng đồng cảm và sự tiếc thương sâu sắc của tác giả TT.
    Xuyên suốt bài thơ, song hành với hình tượng Lorca là hình tượng cây
    đàn. Tiếng đàn cất lên tiếng lòng của Lorca trước cuộc sống, trước thời
    đại. Nó là linh hồn, là tinh thần của Lorca, và hơn hết là số phận của
    nhà thơ vĩ đại này:

    "Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn"
    _PH.G.LORCA_
    Bằng hình ảnh cây đàn ghi-ta, nhạc cụ truyền thống tiêu biểu nhất của
    đất nước và âm nhạc TBN dùng làm hình ảnh biểu tượng nv trữ tình trong
    bài thơ, tác giả nói đến sự gắn bó máu thịt, suốt đời giữa Lorca và âm
    nhạc. Qua cây đàn truyền thống của âm nhạc và đất nước mình , một nét
    độc đáo trong bản sắc văn hoá của con người và đất nước TBN, nhà thơ
    Lorca đã thể hiện tình yêu sâu sắc ,tha thiết đỗi với quê hương, tổ
    quốc. Tình yêu nghệ thuật và quê hương đó sẽ mãi mãi sánh bước cùng
    Lorca đi đến bất cứ nơi đâu, kể cả khi sang bên kia thế giới.
    Mở đầu bài thơ, ta hình dung ra 1 kgian TBN đặc thủ, 1 đất nước của
    những làn điệu ghita du dương- Tây Ban cầm, cả tấm áo choàng matador
    khoác trên mình các đấu sĩ:
    "những tiếng đàn bọt nước
    TBN áo choàng đỏ gắt
    lila lila lila
    đi lang thang về miền đơn độc
    với vầng trăng chếnh choáng
    trên yên ngựa mỏi mòn"
    Thanh Thảo đã gợi vẻ đẹp của tiếng đàn dựa trên những liên tưởng ngoài
    thơ :" tiếng đàn bọt nước" , ta chợt thấy hình ảnh có những nét tương
    đồng trong ca dao : "Trời mưa bong bóng phập phồng" . Bọt nước dường
    như là hiện thân của số phận tiếng đànm thật mong manh, ngắn ngủi và dễ
    vỡ. Câu thơ tuy giản dị nhưng khắc hoạ rõ nét định mệnh phũ phàng,
    chông gai đang đón chờ người nghệ sĩ tài hoa phía trước.
    Nếu như "tiếng đàn" khiến ta nghe được âm thanh, "bọt nước" gợi ta thấy
    được hình ảnh, thì câu thơ trên là kết quả của sự kết hợp tài tình giữa
    cơ quan thính giác với thị giác để ta có thể cảm nhận tiếng đàn 1 cách
    rõ nét và sâu sắc. TT đã rất thành công khi cấu tạo nên hình ảnh bằng
    sự ánh chiếu của nhiều kênh cảm giác, gây ấn tượng cho người đọc.
    "Tấm áo choàng đỏ gắt" nhắc ta nhớ tới những đấu trường bò tót truyền
    thống ở TBN . Thế nhưng, trong bối cảnh chính trị ngột ngạt và căng
    thẳng lúc bấy giờ, thì đây lại là một đấu trường xã hội bạo lực và đẫm
    máu giữa nền chính trị độc tài và khát vọng dân chủ tự do, cũng như nền
    nghệ thuật già nua với khát vọng cách tân, đổi mới nghệ thuật. Dù trong
    đấu trường chính trị, nghệ thuật hay số phận thì Lorca mãi là người đấu
    sĩ đơn độc và cô đơn.
    Giữa bầu không khí sôi sục của bạo lực, của máu, tiếng đàn ghi-ta vẫn
    cất lên du dương và êm đềm :"lila lila lila" như muốn xoa dịu, trấn an
    con người, góp phần xua đi sự hiện diện của bạo tàn, tội ác nơi đây.
    Đặc biệt, câu thơ còn vẽ ra 1 bức tranh đầy ý nghĩa : Giữa cánh đồng xơ
    xác đầy gai nhọn, sự chết chóc bao trùm, ta chợt nhận ra sự xuấ hiện
    của loài hoa màu tím: lila-loài hoa đặc trưng cho xứ sở TBN, còn có cái
    tên khác thật đẹp: tử điinh hương. Loài hoa ấy như biểu tượng của sự
    kiên cường, sức sống, đem lại hoà bình nơi tội ác đang ngự trị. Như
    vậy, chỉ với 1 dòng thơ "lila lila lila", tác giả TT đã khéo léo hoà
    quyện hai yếu tố âm thanh và màu sắc để phác lên nỗi buồn mang mác, dìu
    dịu của người nghệ sĩ lãng du, yêu tự do khi đứng trước tỉnh cảnh rối
    ren của nước nhà.
    Như vậy, dù ở góc độ nào, ta cũng nhần ra đây là cuộc đấu không cân
    sức, Lorca đang rất đơn đọc trên hành trình lí tưởng đầy gian nan, soi
    bóng lẻ loi giữa con đường đầy nguy hiểm mà chỉ có cây đàn, tiếng hát
    hộ thân.
    Với tiếng đàn, người nghệ sĩ du ca lãng tử Lorca đi lang thang , chếnh
    choáng trong men hơi say của đất trời nghệ thuật. Chàng là người cất
    tiếng hát ca ngợi tự do và cái đẹp trong một thế giới bạo tàn và tăm
    tối:
    " đi lang thang về miền đơn độc
    với vầng trăng chếnh choáng
    trên yên ngựa mỏi mòn"
    Lấy trăng làm bầu bạn, lang thang trên yên ngựa tiến về 1 nơi vô định,
    Lorca gợi cho ta nhớ về chàng hiệp sĩ Đôn Kihote nổi tiếng của nhà văn
    Xécvantec. Nhưng nếu Đôn Kihote bước tới phía trước với niềm hứng khởi
    trên con đường làm hệp sĩ, thì Lorca lại cất bước lang thang với nỗi
    buồn vô hạn trên con đường nghệ thuật còn bế tắc. Nếu Đôn Kihote có
    người giám mã trung thành Xancho Panxa kề cận, thì Lorca chỉ có mảnh
    trăng cô đơn làm tri kỉ. Như vậy, dù ở phương diện nào, Lorca mãi lad 1
    thi sĩ, 1 chiến sĩ cô độc , lẻ loi với lí tưởng , mục đích nghệ thuật
    riêng.
    Qua khổ thơ đầu bài, hình tượng Lorca được cảm nhận ở nhiều khía cạnh,
    ở nhiều góc độ khác nhau, thông qua những nét chấm phá, những mảng màu
    dường như không đồng chất, đồng tông, TT đã dựng lên 1 khối toàn vẹn về
    1 nghệ sĩ tài năng và chân chính nhưng có 1 sp oan khốc trong môi
    trường chính trị bạo tàn.
    " TBN
    hát nghêu ngao
    bỗng kinh hoàng
    áo choàng bê bết đỏ
    Lorca bị điệu về bãi bắn
    Chàng đi như người mộng du"
    Với sự chuyển ý nghĩ và cảm xúc thật bất ngờ, cái chết của người nghệ
    sĩ thật đột ngột và đau đớn. Những tiếng hát "nghêu ngao" vô mục đích
    chợt im bặt. Thay vào đó là cảm giác "bỗng kinh hoàng" , 3 tiếng ngắn
    ngủi nhưng đã thể hiện rất trọn vẹn sự sửng sốt, bất ngờ của toàn thể
    nd TBN trước sự ra đi của nhà thơ tài năng vĩ đại Lorca. Có thể nói đây
    là cái chết gây chấn động, ảnh hưởng đến toàn thể nhân loại.
    Nếu như màu "đỏ gắt" ở đầu bài thơ là tượng trưng cho chiến trường xã
    hội, thì hình ảnh "bê bết đỏ" ở sau là màu của máu, là dấu hiệu của sự
    chết chóc, tang thương. Và Lorca như một đấu sĩ bị hành hình trên đấu
    trường chính trị TBN trong bầu không khí tai ương bao phủ:
    "Lorca bị điệu về bãi băn
    chàng đi như người mộng du"


    _________________

      Hôm nay: Mon Dec 05, 2016 1:18 am